Âm thanh tiếng khèn, tiếng đàn môi, đàn tính lanh lảnh, khi khoan, khi nhịp, réo rắt đuổi bắt nhau, chảy tràn trên những cánh rừng già. Bên ánh lửa hồng, các cô gái Thái má đỏ hây hây, khuôn ngực căng phồng, những vòng eo cong như cánh ná, nhịp bước chân trong điệu múa xòe. Rượu cần được cơi lên. Bàn tay nhỏ vít xoay cần rượu chào mời. Ánh mắt đong đưa. Nụ cười sáng lóa. Say mắt. Say men. Say rượu. Say tình. Ngả nghiêng, nghiêng ngả. Tôi đã say như thế trong một đêm hội xòe trên vời vợi Chiềng Ve.
Một trong số những giá trị văn hóa dân gian truyền thống của người Mông là những nhạc cụ của dân tộc Mông, mà tiêu biểu là chiếc khèn - nhạc cụ gắn liền với đời sống và sinh hoạt của họ. Trong những ngôi nhà gỗ của đồng bào Mông, khèn được treo ở vị trí trang trọng và dễ nhìn thấy nhất.
Chẳng hiểu ngẫu nhiên hay sắp đặt của tạo hóa, 2 dân tộc khác nhau, sinh sống ở 2 địa vực khác nhau lại cùng có chung tên gọi cho một nhạc cụ. Người Kinh có đàn bầu, người Thái có Tính tẩu (tính là đàn, tẩu là bầu). Lại càng kì lạ hơn nữa khi 2 nhạc cụ, 2 niềm tự hào của 2 dân tộc được làm từ một quả bầu nậm đã già. Đàn bầu của người kinh làm từ nửa trên quả bầu, nửa quả bầu còn lại dùng làm tính tẩu. Đó phải chăng là dấu hiệu về một nguồn gốc, một dòng máu, một tổ tiên.
Người trai ấy nhấp một ngụm rượu lớn và phun lên cây khèn đang nằm lặng yên. Một vài ngụm nữa để toàn thân cây khèn đều ướt rượu. Tiếp theo là đổ rượu làm ướt đôi bàn tay, rồi đi tìm đôi dép nhựa xỏ vào chân và tưới chỗ rượu còn cuối cùng lên đôi chân đó...
Người H"Mông gọi tiếng khèn là Krềng. Chiếc khèn được sử dụng rất đa dạng theo từng bối cảnh khác nhau: các bài về nghi lễ, ngoại giao đón khách, chúc mừng, trong cưới xin, tả cảnh, tả tình tôn vinh ca ngợi người có công, có bài đẻ thổi bắt nhịp cho các bài múa võ, tập luyện.
Ngược đường số 6, chúng tôi đến thảo nguyên Mộc Châu – nơi có hai dân tộc H’Mông và Dao cư trú khá tập trung. Nếu đúng dịp mùa xuân, ta sẽ ngỡ ngàng giữa màu hồng của rừng đào xen lẫn trong bạt ngàn màu trắng của hoa mận, nổi bật trên đồng cỏ xanh và những đồi chè phủ đầy búp non. Có lẽ cảnh đẹp thiên nhiên ấy đã là nguồn cảm hứng của người H’Mông để mùa xuân là mùa của lễ hội, là mùa giao duyên qua tiếng kèn lá của các cô gái, mùa “nhảy khèn” của các chàng trai.....
Miền Tây Bắc Việt Nam, xứ sở của hoa ban nở trắng rừng, của những thiên tình sử dịu ngọt, những áng sử thi huyền diệu, những trang phục sặc sỡ nhiều gam màu nóng và quê hương của nhiều vũ điệu dân gian sôi động, say đắm lòng người...
Nhà nghỉ Phương Vy - Mộc Châu
Nhà hàng Hương Nga Xuân Bắc 181- Bê chao – đặc sản Tây Bắc |
Trần Thế: Đặc sản Dê quán nhà sàn |
Nhà hàng Vân Hương |
Cao nguyên Mộc Châu |
Tour Mộc Châu 2 ngày chỉ với 400 ngàn đồng/ khách
Đang truy cập :
9
Hôm nay :
1181
Tháng hiện tại
: 52639
Tổng lượt truy cập : 427311